Món quà bí mật

        Như thường lệ, chiều thứ bảy nào cũng thế, chị đều nhận được một thùng các loại thịt, rau, củ tươi  từ cửa hàng thực phẩm sạch. Đã nhiều lần chị gọi đến cửa hàng để hỏi xem chủ nhân của những món đồ này là ai, nhưng cửa hàng từ chối trả lời vì khách hàng yêu cầu giữ bí mật. Điều này bắt đầu từ khi chồng chị mất do căn bệnh ung thư. Lúc còn sống, anh rất yêu chị, luôn chăm lo đến sức khỏe cho chị, anh thường tự tay đi chọn những thực phẩm tươi ngon nhất về để chị trổ tài nấu nướng. Ban đầu, chị nghĩ những thùng đồ kia là gửi nhầm cho chị, nhưng điều này cứ diễn ra thường xuyên hàng tuần, và cửa hàng thì khẳng định chắc chắn là họ không nhầm, lúc này chị cho rằng có một người nào đó đang bí mật quan tâm đến chị, nhưng chị cũng không cố tìm hiểu xem đó là ai, chồng chị mới mất, chị không muốn mình rung động bởi một ai khác.

Những thứ rau củ chị nhận được hàng tuần

   

Xem thêm: Món quà bí mật

Tâm sự về những niềm vui trong việc kinh doanh thực phẩm sạch

        Vừa về đến nhà, đang căng thẳng bởi công việc kinh doanh thì thấy cậu cả 12 tuổi khoe vừa dành giải nhất cuộc thi bơi ở câu lạc bộ, thấy phấn khởi hẳn, bao mệt nhọc tan biến, cu cậu còn khoe các bạn khác chỉ bơi được 1,2 vòng bể là đuối sức, riêng cậu bơi 4 vòng hồ vẫn còn khỏe lắm. Mấy chị bạn cứ hỏi cho con uống sữa gì mà sức khỏe tốt thế, rõ khổ, nhà nghèo thì làm gì có sữa xịn, chỉ cho con ăn uống bình thường, được cái mẹ nó kinh doanh thực phẩm sạch nên cũng yên tâm về đồ ăn cho con, nhà bán gì thì cho con ăn nấy, thức ăn tốt nên giàu dinh dưỡng thôi. Cậu thứ hai 7 tuổi cũng mới đi kiểm tra sức khỏe về, bác sĩ bảo sức khỏe tốt lắm, đặc biệt là hệ tiêu hóa khỏe lắm.

Cửa hàng thực phẩm chợ sạch

Xem thêm: Tâm sự về những niềm vui trong việc kinh doanh thực phẩm sạch

Cách phân biệt Vịt trời - Vịt cỏ

Vịt là món ăn phổ biến trong thực đơn hàng ngày của người dân Việt. Một loại gia cầm, một món ăn tưởng chừng như mọi người đều rõ, nắm như lòng bàn tay nhưng thực tế, vịt có nhiều loại và không phải ai cũng biết hết. Vịt cỏ và vịt trời là hai giống vịt phổ biến và được coi là đặc sản, vậy hai loại vịt này khác nhau như thế nào? Hãy cùng chúng tôi khám phá nhé!

Xem thêm: Cách phân biệt Vịt trời - Vịt cỏ

Kinh doanh thực phẩm sạch - Nỗi niềm giấu kín

    Mới 6h sáng khách đã gọi đặt hàng và yêu cầu phải ship luôn cho kịp nấu bữa sáng. Địa chỉ khách ở gần nên cũng chẳng lấy lý do gì mà từ chối được cả. Lại phải lồm cồm bò dậy để chuẩn bị hàng cho khách rồi thì tự mình phải ship hàng, giờ này còn sớm, làm gì có ship nào đã làm việc đâu. Nhiều lúc định tặc lưỡi, mình phục vụ cả trăm khách cơ mà, mất một khách chắc cũng chả sao, nhưng nghĩ lại thấy cũng tiếc, cả trăm lần làm tốt nhưng một lần không tốt coi như vất đi cả. Thời buổi facebook tin tức lan đi cực nhanh, không làm tốt mà dính phốt 1,2 vụ là coi như nghỉ bán luôn.

    Nhiều đêm buồn ngủ díp mắt, 11,12 giờ rồi mà khách vẫn còn inbox hỏi han các kiểu, mệt lắm nhưng vẫn phải cố ôm điện thoại để trả lời khách, máy tính với smartphone lúc nào cũng như dính lấy người mình.

    Người ta kinh doanh quần áo hay đồ gia dụng, không bán hôm nay thì bán ngày mai, tuần này chả bán thì để tuần sau, còn mình kinh doanh thực phẩm sạch, không bán nhanh để lâu là hỏng hết. Hàng tươi lấy từ nguồn, không chất bảo quản, có để tủ lạnh thì cũng chỉ được một hai ngày, lỡ để hỏng rồi thì biết bán cho ai, chả nhẽ mình lại tự ăn, bao nhiêu thế ăn bao giờ cho hết, mà bán rẻ cũng không được, hạ giá xuống người ta lại nghĩ mình nhập hàng ngoài.


Xem thêm: Kinh doanh thực phẩm sạch - Nỗi niềm giấu kín

Bật mí sự thật bất ngờ về lạc rang húng lìu “bà Vân” xịn


Cả tuyến phố Bà Triệu, đâu đâu cũng thấy thương hiệu lạc rang húng lìu bà Vân. Ai cũng nhận mình là đồ "xịn"

Bên cạnh những món đặc sản Hà Nội ngon nức tiếng, lạc rang húng lìu “bà Vân” được giới sành ăn rỉ tai nhau săn lùng. Tuy nhiên, giữa bạt ngàn thương hiệu lạc rang húng lìu bà Vân mà ai cũng nhận mình là "hàng xịn", đâu là sự thật về món ngon có một không hai này?

Nói về nguồn gốc của thương hiệu mang tên mình này, cụ Vân nhớ lại, năm 1960, cụ thuê nhà của một người Trung Hoa ở phố Triệu Việt Vương. Lần đầu tiên thấy người này rang lạc nhưng phả đãi cát, cụ Vân rất tò mò. Đến khi ăn thử, cụ rất bất ngờ vì thấy quá ngon nên đã lân la xin học.

Sau thời gian học hỏi vất vả, tự mình đúc kết nên những kinh nghiệm chế biến, từ cách chọn muối đến cách cho đường, ướp nguyên liệu…, cụ Vân đã cho ra đời món lạc rang húng lìu thơm ngon, đặc biệt.

Nhưng phải đến năm 1963, cụ Vân lúc bấy giờ vẫn là công nhân nhà máy dệt mới bắt đầu làm lạc rang bán. Ban đầu, cụ tranh thủ thời gian nghỉ ở nhà máy đi bán lạc rang dạo ở các quán bia, mỗi quán chỉ vài ba gói, được 2-4kg/ ngày.


Bà Vân năm nay đã già, không còn làm lạc rang húng lìu nữa mà truyền nghề cho con, cháu.

Sau này, khi kinh tế mở cửa, cụ Vân mới bắt đầu mở rộng thêm nghề này. Cụ Vân có hai cửa hàng, một nơi khác là chuyên sản xuất và bán buôn. Địa chỉ ở Bà Triệu hằng ngày vẫn do cháu nội của cụ đứng bán. Trong khi cả con phố với những tấm biển lớn chen chúc nhau quảng cáo “Lạc rang húng lìu bà Vân địa chỉ duy nhất” thì hàng của bà Vân thật chỉ là một tủ kính nhỏ khiêm tốn đặt trước ngõ.

Nói về việc có nhiều thương hiệu cùng lấy tên Vân, có phải cùng do được bản thân truyền nghề hay không, cụ Vân cho biết, nhiều người thấy thương hiệu này bán được nên đều đặt tên là Vân. Có lần cụ phản ánh, nhưng họ bảo người nhà cũng có tên thế nên thôi. Mặc dù vậy, cửa hàng cụ Vân bao giờ cũng dập dìu khách mua tìm đến. Người nọ truyền tai người kia. Hữu xạ tự nhiên hương chính là như vậy.


Lạc rang húng lìu là món ngon được dân sành ăn lùng mua.

Cụ Vân cho biết, gia đình cụ thường ban từ sáng đến 18 giờ chiều, nhưng hôm nào đến 21-22 giờ đêm vẫn có người gọi điện mang lạc xuống chứ nhất quyết không chịu mua lạc của những cửa hàng dưới phố.

Trung bình mỗi ngày nhà cụ Vân rang 30-40kg lạc nhưng tất cả đều phải làm thủ công. Lạc phải là lạc ngon được lấy về từ Bắc Giang, Nghệ An…được trồng trên đất pha cát và tuyệt đối không có hạt mốc, hạt lép.

Lạc sau khi tuyển chọn sẽ được tẩm ướp với đường, muối, húng lìu…Công đoạn này cũng hết sức quan trọng. Cụ Vân cũng bật mí, lo ngại húng lìu trên thị trường bị trộn mùn cưa nên gia đình cụ tự làm húng lìu để đảm bảo lạc khi rang lên phải thật thơm ngon.

Sau khi tẩm ướp, khâu rang lạc cũng đòi hỏi kỹ thuật cao. Cụ Vân cho biết, dù mỗi ngày rang hàng chục kilogam lạc nhưng tất cả đều được rang bằng tay. Cụ Vân chia sẻ: “Nếu muốn lạc rang ngon, chín đều thì phải rang bằng cát vàng. Cát vàng phải đãi qua 10 lần nước cho sạch, đem phơi sau đó đun nóng cát mới cho lạc đã tẩm ướp vào rang”.

Chính vì cầu kỳ, tỷ mỷ trong mỗi công đoạn mà thấm đẫm cái tình của người Hà Nội mà dù trải qua bao biến cố thăng trầm của lịch sử cùng sức cạnh tranh của hàng chục cửa hàng cùng phố, lạc rang húng lìu bà Vân vẫn luôn có chỗ đứng nhất định và trở thành thương hiệu độc nhất vô nhị trong lòng dân “sành ăn” cả trong và ngoài nước.

Từ dạ dày tới trái tim

-  Anh lại ăn mỳ tôm à – My hỏi mà giọng như gắt, có cảm giác như có chút giận hờn trách móc. Mỗi lần ăn trưa xong, mang bát đi rửa là cô ấy lại hỏi tôi cái câu tương tự. Mấy lần cố tránh mà không sao tránh được, cũng khó, để đi được ra tới phòng vệ sinh thì bắt buộc phải đi qua chỗ cô ấy ngồi, và tôi có cảm giác như nhất cử nhất động của tôi đều bị cô ấy cho vào tầm quan sát.

- Không ăn mỳ thì biết ăn gì – Tôi gắt lại, giọng có chút trêu đùa – Em thừa biết anh không thích ăn cơm ngoài quán mà, nếu em không thích anh ăn trưa bằng mỳ thì em nấu cơm cho anh ăn đi.

- Thôi được rồi – Giọng Nhi cứng cỏi – Từ ngày mai em sẽ nấu cơm mang đi cho anh ăn, anh mà không ăn là chết với em.

- Ấy chết, thế sao được – Tôi hơi bất ngờ khi nghe được điều đó, cứ nghĩ chỉ là trêu đùa ai dè… – Phiền lắm, với lại như thế thì tốn kém cho em quá, tự nhiên lại phải mua thêm đồ cho cả hai người.

- Không sao, đằng nào thì em cũng phải nấu cơm mang đi ăn trưa, nấu một suất hay hai suất thì cũng thế thôi, còn nếu anh ngại phiền thì anh có thể trả công cho em, em sẽ tính toán đầy đủ và cuối tháng thu luôn một thể. Chốt như thế nhé.

Tôi chưa kịp đưa ra ý kiến là đồng ý hay từ chối thì My đã đứng lên giành lấy cái bát và đôi đũa trong tay tôi – Em tịch thu công cụ ăn mỳ của anh – sau đó bước ra cửa đi về phía phòng vệ sinh.

Cơm trưa văn phòng

        My kém tôi hai tuổi, cũng vào công ty sau tôi hai năm. Ban đầu cô ấy vào công ty để thực tập, sau đó, do thể hiện tốt nên đã được sếp tôi giữ lại làm nhân viên ở đây, chính tôi là người hướng dẫn My trong quá trình thực tập. Nói là hướng dẫn cho oai chứ tôi làm gì có nghiệp vụ sư phạm đâu mà chỉ với bảo, chỉ đơn giản là đi đâu, làm gì, gặp gỡ khách hàng tôi đều cho My đi theo, cô ấy hỏi gì thì tôi trả lời nấy chứ cũng chẳng có định hướng đào tạo gì cả, được cái cô bé này cũng thông mình nhanh nhẹn nên các công việc sếp giao cho đều hoàn thành xuất sắc.

Xem thêm: Từ dạ dày tới trái tim